Nhạc sĩ Dương Thụ: Xóa nghèo nhờ âm nhạc và duyên phận với người vợ trẻ

 Báo Dân trí có cuộc trò chuyện với tác giả "Họa mi hót trong mưa", về chuyện nghề và chuyện đời của ông nhân dịp nhạc sĩ vừa ra mắt đĩa than "Dương Thụ - 80 năm, một giấc mơ".

Thưa nhạc sĩ, cũng như nhiều người yêu âm nhạc khác, tôi biết đến và đón nhận các sáng tác của ông từ thập niên 1990 đến nay. Rất nhiều tác phẩm của ông gắn bó với tuổi thanh xuân của tôi, như "họa mi hót trong mưa", "Mặt trời dịu êm", "Lắng nghe mùa xuân về", "Vẫn hát lời tình yêu"… Được biết ông quê ở Hà Nội, nhưng thời gian dài trong sự nghiệp gắn bó với TPHCM. Vậy ông đã đi vào con đường âm nhạc như thế nào?



- Chắc năm 1977 nếu tôi không vào TPHCM, và năm 1980 nếu không bỏ việc để ra ngoài hành nghề âm nhạc tự do thì bạn sẽ  không có Dương Thụ hôm nay. 

Tôi không biết tôi sẽ thế nào nếu còn ở ngoài ấy bởi tôi viết nhạc chẳng có mục đích cao cả gì. Viết chỉ để thỏa mãn nhu cầu cho riêng mình. Thứ âm nhạc này đài phát thanh, đài truyền hình không cần; các đoàn văn công không cần thì dĩ nhiên ca sĩ cũng không cần nhưng… tôi có dám viết cho họ đâu.

Viết chẳng cho ai, điều này vô lý với mọi người nhưng có lý với riêng tôi, bởi vậy tôi biết mình lạc lõng. Lạc lõng thì chẳng hay ho gì, có lúc cũng thấy buồn.

Vào TPHCM, như cá gặp nước. Mình có thể hoạt động âm nhạc mà không cần phải ở trong đoàn văn công, đài phát thanh & truyền hình, hay ở các đoàn thể văn nghệ nhà nước như hội nhạc sĩ chẳng hạn. Với tư cách cá nhân, tôi đã thành lập ban nhạc của riêng mình, hợp tác với UBND Quận 10 lập tụ điểm ca nhạc lớn nhất thời bấy giờ, nghĩa là tôi bắt đầu "kinh doanh" âm nhạc. Tự mình kiếm tiền bằng hoạt động âm nhạc. Từ tụ điểm Quận 10, các bài hát viết xong để ngăn kéo được đem ra biểu diễn: Lắng nghe mùa Xuân về, Mặt trời êm dịu, Điều còn mãi, Em đi qua tôi, Bóng tối ly cà phê v.v. Bài tưởng sẽ vứt đi, giờ được nhiều người hát và nhờ đó mà "xóa nghèo".


Tôi đã đi vào hoạt động âm nhạc như thế đấy, không ở trong khu vực âm nhạc bao cấp mà trong thị trường âm nhạc. Điều trước đây 30 năm thường bị khinh rẻ. ("Thằng Thụ phải không? Dân làm ăn ấy mà"). Giờ thì ổn rồi phải không bạn.

Vâng, bây giờ nhạc sĩ đã có một sự nghiệp âm nhạc và có tự do tài chính. Nhưng, thủa ban đầu từ Bắc vào Nam "kinh doanh" âm nhạc của ông hẳn không dễ dàng?


- Hoạt động âm nhạc hướng tới công chúng đông đảo là điều tôi chưa từng trải qua. Mà công chúng ở đây lại là người trong Nam, "gu nhạc" của họ không giống những gì mà tôi biết về công chúng khi còn ở ngoài Bắc. Cũng may tôi có 3 năm làm quen với TPHCM. Nói làm quen cũng chưa hẳn mà thành phố đã trả lại cái đời sống tôi vốn có trước năm 1954. 


Qua những người thân trong gia đình và bạn học thời tiểu học di cư vào Nam sống và lập nghiệp ở trong này, tôi hòa nhập khá dễ dàng. Lại có may mắn quen thân với nhiều trí thức văn nghệ sĩ Sài Gòn cũ… Nên ba năm sau (1980), khi bỏ nhà nước để được tự do hành nghề âm nhạc, tôi không còn bỡ ngỡ nữa.


Được sống với giới nghề toàn là những nhân vật đã thành danh trước năm 1975: nhạc sĩ có Bảo Chấn, Quốc Dũng, Lê Hựu Hà; ca sĩ có Thanh Lan, Anh Khoa, Trang Kim Yến, Nhật Trường (Trần Thiện Thanh) v.v. Gắn bó với họ, tôi biết và hiểu thêm nhiều điều nên cảm thấy thoải mái trong môi trường âm nhạc mới. Tôi biết mình đã tìm được đúng chỗ. Trong cuộc đời này sống "sai chỗ" sẽ là một bị kịch. 

Nhận xét